Những hành trình chỉ dành cho kiểu người thích lang thang

Những hành trình chỉ dành cho kiểu người thích lang thang

Trong bộ phim Jack Reacher được chuyển thể từ tiểu thuyết nổi tiếng của tác giả Lee Child có một câu nói của Reacher mà khi đọc qua cảm thấy rất chạm với nhận thức của bản thân, do một phần chính mình cũng là người thích đi lang thang khắp nơi khi có đủ nguồn lực. Lang thang ở đây không phải là đi theo kiểu vô thức, mà đi có kế hoạch, đi bằng phương tiện của bản thân, để trải nghiệm để khám phá và tìm hiểu những gì mắt sẽ được thấy, tai sẽ được nghe, và cảm nhận không gian - thời gian của thế giới xung quanh.

“A hundred thousand years ago, there were people who stayed by the campfire and people who wandered. I’m pretty sure I’m a direct descendant of the wandering type. It’s just who I am.” - Jack Reacher

Tạm dịch: “Một trăm nghìn năm trước, có những người ở lại bên đống lửa trại và những người lang thang. Tôi khá chắc mình là hậu duệ trực tiếp của kiểu người lang thang. Đó chính là con người tôi.” - Jack Reacher.


Trong giai đoạn đi học cấp 3, được mẹ mua cho chiếc xe đạp 01 phuộc (nếu so với thời điểm hiện tại và theo kiến thức bản thân thì chiếc xe đạp đó là loại tốt), nhưng giai đoạn đó việc quan tâm không phải là xe đạp mà là việc học nên bản thân không chú tâm lắm việc tìm hiểu xe đạp ra sao và cũng không để ý rằng xe mình nó ra sao (nó thuộc hãng gì - nó có bộ truyền động gì - nó có vừa kích thước so với chiều cao bản thân không), chỉ cần đạp được là được vì đi học từ nhà là ở Bình Thạnh đi đến quận 3 trường Nguyễn Thị Minh Khai không được gọi là chặn đường ngắn, đặc biệt là các buổi học từ giấc trưa đạp đi học với thể trạng thời điểm đó của bản thân thì đó là điều gì đó không đem lại bất kỳ trải nghiệm cho bản thân.

Sau này, việc dùng xe máy di chuyển là chính khi đi học và đi làm, nên đến giai đoạn bùng dịch COVID thì không thể chạy bộ thường thì việc đạp xe lại là cách đơn giản nhất để ra ngoài đường mà vẫn đeo khẩu trang. Đây là chiếc xe đạp mình đi mua lại, không phải ráp 01 chiếc mới hoàn toàn, vì đã lâu không đạp nên việc cần quan tâm là cảm nhận xe và kiểm tra những kiến thức về xe đạp của bản thân ra sao (một cách để đối sánh và phản tư các cơ sở/lập luận mà tự cho mình đúng)

Chiếc xe đạp + em Sư Tử

Và đó là hình trình mỗi tối mình đạp loanh quanh Sài Gòn đâu đó 20KM , vừa giúp cho đầu óc giải phóng những suy nghĩ trong ngày, vừa đi loanh quanh các quận mà hơn 30 năm có lẽ mình cũng không biết đó là đường tên gì, quận nào, việc đi ra ngoài ngắm nhìn thành phố vào buổi sáng hoặc buổi tối giúp bản thân mình học được nhiều hơn về tính khiêm nhường và quan sát (nghe lạ hen, nhưng lúc ta đạp chậm nhất lại là lúc cảm nhận mọi thứ tốt nhất)

lang thang mỗi tối

Sau đó, thay vì kiếm một chiếc xe cao hơn phù hợp với chiều cao của mình thì mình lại thích kiếm một chiếc Mini-Velo, đây là cũng là con xe mua lại và do tiêu chí nhỏ gọn nên mình đã chọn thay cho chiếc trên (và mình tháo hết toàn bộ chiếc đầu tiên ra để tìm hiểu từng phần chiếc xe). Nhưng chính chiếc mini đã giúp cho bản thân 01 nhịp phát triển cho sau này khi chuyển sang xe road và tập 3 môn phối hợp (bơi - đạp - chạy)

Mini-Velo

Với chiếc xe này mặc dù nhiều người gặp lần đầu sẽ nói: “nhìn từ sau như con voi nuốt xe khi ngồi lên”, nhưng đó lại là trải nghiệm học tập khá tốt cho mình sau này khi đạp đường dài, bản thân cũng hiểu hơn về phong cách đạp của chính mình, hiểu về guồng chân, nhịp tim và các chỉ số khác. Từ đó, cũng đạp đi nhiều hơn (đặc biệt là mình đã đạp xuống Bến Lức - Lái Thiêu - Thủ Đức - Thủ Dầu Một chỉ để ăn bánh Tiêu và uống đậu nành, đi rừng chàm U Minh), đây là những bước đệm đường dài đầu tiên cho chuyển đi dài hơn đó là Vũng Tàu từ bến phà Bình Khánh - Cần Giờ (Rừng Sác) - Vũng Tàu.

chiếc voi trên xe Mini

chùa bà Thủ Dầu Một

hình dáng đi lang thang mỗi tối

Và rồi đúng như phong cách của kẻ thích lang thang, trong đầu mình bắt đầu nghĩ về chuyến đi xa hơn, dài ngày hơn bằng xe đạp không phải để chứng minh điều gì mà đúng với suy nghĩ ban đầu “con người mình thích lang thang tới những nơi chưa biết”. Thế là mình lên kế hoạch ráp 01 chiếc xe đạp touring để đi đường dài do khung sườn touring làm bằng sắt nên sẽ cứng cáp hơn khung sườn làm bằng nhôm, và mục tiêu là đạp đi từ Sài Gòn - Đà Lạt. Nhiều người bạn sau khi nghe tưởng mình có vấn đề tâm lý, nhưng từ đó có một nguyên tắc đến sau này khi mình đề cập đến việc nào đó mà đã tới bước thực thi cụ thể: Khi bản thân biết cần gìsẽ phải làm gì, khi đã có hình ảnh rõ ràng trong đầu thì sẽ làm bằng năng lượng nội tại để biến điều đó thành hiện thực.

xe Touring tự ráp theo sở thích

Bình Thuận - Kê Gà

Phan Thiết

Khánh Hoà

Đèo Ngoạn Mục

Đà Lạt

Rừng Sác

phượt Láng Le - Bàu Cò

Sau đợt đạp xe đạp đi Đà Lạt, bản thân vẫn duy trì việc đạp dài hơn vào cuối tuần thông qua Cần Giờ, đồng thời bắt đầu có suy nghĩ việc bản thân đã đạp đi được gần 450KM thì việc đi xa hơn sẽ không phải là trở ngại mà chỉ là “phương tiện” nào phù hợp. Có giai đoạn, bản thân muốn đạp đi xa hơn lên các tỉnh Tây Nguyên và phía Bắc, nhưng sau khi tính toàn lại về: kế hoạch, thời gian, chi phí, cách bản thân nghỉ ngơi và đường xá thì tối ưu lại tất cả bằng cách chọn phương án thực tế hơn để sống trọn vẹn với tính cách của bản thân “phượt khắp nơi”.

Vitpilen401

Thế là minh chọn phương tiện linh hoạt hơn đó là moto để có thể đảm bảo được: kế hoạch di chuyển (do giai đoạn này không thể nghỉ phép dài ngày), tốc độ và tính toán về đoạn đường dài hơn, mình từng ngồi lái oto gàn 10 tiếng chỉ để đi Đà Lạt nên đây không phải là cách mình chọn 01 phương tiện để ngồi im trong cái hộp thì không phải tính cách của mình, hoặc là ngồi xe khách hoặc là lên máy bay (trừ việc đi chạy bộ tại các địa điểm xa, còn bất kỳ điểm nào dưới 500KM mình vẫn chạy moto lên). Đây là con phân khối lớn đầu tiên mình chạy, và nó cũng cho mình khá nhiều trải nghiệm việc đi phượt xa là gì từ đường trường - đường hỗn hợp - đường đất, có một điều thú vị là những con xe đầu tiên mình chạy luôn là những con xe nhỏ xác nên khi leo lên thì lại nuốt xe.

Cà Mau

hồ Tà Đùng

Măng Đen

Mặc dù đi lang thang, thấy được nhiều hơn và trải nghiệm được nhiều điều thú vị tại các địa điểm đã đến thì điều mà bản thân suy nghĩ cách đây hơn 10 năm trước là “Xuyên Việt”. Nghe từ này với một số bạn bè mình đang bước gần tới 40 tuổi xem đó điều gì đó rất kinh khủng và thiếu thực tế với thời đại hiện nay: nguy hiểm - tốn kém - không có đủ sức khoẻ. Và mình đã suy nghĩ sẽ biến điều đó thành hiện thực trước 60 tuổi, do bản thân có 2 mục đích: giai đoạn GAP Year và mình muốn lên Hà Giang để nói cho mẹ mình việc mình có thể nhìn tận mắt con sông Nho Quế (đây là con sông khi bà mất mình rất muốn đem cốt bà lên đó để có thể rải xuống)

Thể là đúng 41 tuổi mình đã chuẩn bị kế hoạch cho bản thân một chuyến đi Xuyên Việt theo hướng từ Sài Gòn chạy dọc theo Quốc Lộ 1A để đi hướng chính bắc để lên Hà Giang, sau đó sẽ về theo đường mòn Hồ Chí Minh. Do đó, vẫn là nguyên tắc tự trải nghiệm ra trong giai đoạn sau này:

Khi bản thân biết cần gìsẽ phải làm gì, khi đã có hình ảnh rõ ràng trong đầu thì sẽ làm bằng năng lượng nội tại để biến điều đó thành hiện thực.

Vĩnh Hảo

Mũi Điện

TP. Hà Giang

Sông Nho Quế

Cột Cờ Lũng Cú

đường mòn Hồ Chí Minh

Hiện tại bản thân đã đi được Mũi Điện (thay cho mũi Đôi) - Cà Mau - Lũng Cú, còn lại mũi cực Tây ở A Pa Chải. Đo đó, trong tương lai khi có thể mình sẽ tiếp tục hành trình Xuyên Việt với vòng đi dài hơn và kế hoạch tối ưu hơn lần đầu. Tổng hành trình đi xuyên Việt có tổng chi phí cho 17 ngày là:

Tổng chi phí: ~15 triệu cho 1 người

~4.5 triệu tiền xăng + 01xbảo dưỡng tại hãng tại Hà Nội.

~4 triệu tiền chỗ nghỉ.

~4 triệu tiền ăn.

~2 triệu cho các chỗ cần tham quan.

4 cực trên lãnh thổ Việt Nam

Còn hiện tại thì vẫn lang thang các địa điểm dưới 500KM thì có thể chạy trong ngày thoải mái. Còn xa hơn thì phải có kế hoạch và chuẩn bị đường đi rõ ràng hơn (đây là điều bản thân học được sau chuyến đi xuyên Việt: có thể bản thân có động lực để chạy xe liên tục 14 tiếng nhưng nếu không có 01 kế hoạch ăn-uống-nghỉ-ngơi-trải-nghiệm thì hành trình đó không còn ý nghĩa về thể chất lẫn tinh thần)

biển Ba Động

Xuyên suốt các hành trình bản thân đã đi qua khi nhìn lại có những điều được học hỏi khá thú vị nhưng cũng còn nhiều điều chưa được trải nghiệm trọn vẹn, có những nơi mình chỉ đi ngang chứ không hoàn toàn dành thời gian để tìm hiểu, điều này nhắc nhớ việc cốt lõi là “vẫn còn đó những nơi bản thân đang chưa đi tới hoặc chưa dành thời gian để trải nghiệm

hành trình vẫn còn tiếp tục

Bình luận

Đang tải bình luận...